Thứ Tư, 1 tháng 5, 2013

Tôi có bầu, chồng vẫn đòi ‘chuyện ấy’

Tôi có bầu, chồng vẫn đòi ‘chuyện ấy’

Trước ngày nào anh cũng đòi hỏi, giờ thì 2 ngày/lần. Tôi ít khi hôn và không cho anh sờ soạng vì một lần nhìn thấy anh dùng tay cọ bồn cầu.


Khi viết thư này, tôi đang mang thai được 3 tháng. Thực sâu trong lòng mà nói, tôi không mong đứa con này. Nói vậy có phải là tội không nhưng tôi chẳng biết phải làm sao nữa. Vợ chồng tôi lấy nhau từ tháng 9 năm ngoái. Khi tôi đồng ý lấy anh, trong tôi có bao sự tính toán chứ nói thật không phải là tình yêu. Thời gian tôi quen và lấy anh nhanh chóng tới không thể ngờ, chỉ trong vòng 1 tháng. Nhiều người cũng hỏi sao quyết định nhanh vậy, đôi khi tôi cũng giật mình với hành động của mình. Tôi lấy anh vì khi đó, gia đình giục tôi quá nhiều và tôi đang thất vọng về chuyện tình không có kết quả với người yêu cũ, tương lai quá mịt mờ cùng những định hướng không xác định rõ.


Tôi quen anh trong khi làm việc. Tôi là nhân viên tổng đài, còn anh là khách hàng của tôi. Giọng nói của anh qua điện thoại làm cho tôi yên tâm đánh giá phần nào con người anh. Nhưng đời luôn có nhiều bất ngờ không tưởng. Khi quen anh, tôi vẫn cứ nghĩ anh đang đi làm một công việc gì đó mà tôi cảm thấy cũng ổn. Anh nói anh đang làm điều hành nhân sự cho một công ty bảo vệ. Thậm chí, mẹ anh (mẹ chồng tôi) cũng đã nói vậy khi tôi về ra mắt gia đình anh.


Đám cưới nhanh chóng được tổ chức với những háo hức của người con gái sắp lấy chồng. Vì quê tôi ở xa nên hai gia đình không gặp gỡ nhau nhiều. Anh cũng chỉ về nhà tôi một lần trước khi cưới. Sau khi chúng tôi quyết định lấy nhau, mẹ chồng bảo tôi dọn sang nhà anh luôn vì tôi đang ở trọ. Nói thực khi đó, tôi chỉ có một suy nghĩ là dù sao mình cũng đã quyết định lấy anh, chuyển sang trước 1 tháng cũng đỡ được nhiều tiền để chuẩn bị cho đám cưới.


Mâu thuẫn bắt đầu từ đó. Về nhà anh được 1 tuần, bố mẹ chồng giục tôi và anh đi đăng ký. "Bút sa, gà chết", tôi xin khẳng định lại một lần nữa, tôi lấy anh mà trong lòng không có một chút tình yêu nào. Nếu mọi người hỏi vì sao thì tôi có thể kể không biết bao nhiêu lý do. Tôi sinh ra và lớn lên ở vùng quê, là con gái quê chính hiệu. Từ khi còn nhỏ rồi lớn và biết suy nghĩ, tôi tự nhủ sẽ không bao giờ lấy chồng quê rồi đi theo vết xe của mẹ, chồng tôi ít nhất phải cao hơn tôi một cái đầu theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng, không cần anh đẹp trai, giàu có, chỉ cần anh có công việc ổn định, biết quan tâm tới gia đình tôi là được. Vì thế, khi quen chồng tôi qua lời anh nói và về "xem" gia đình anh, tôi đã quyết định mà không suy nghĩ như vài người trước. Tôi cứ tưởng rằng tình yêu có thể tới sau hôn nhân nhưng tôi đã lầm, cho tới hôm nay, không ngày nào trong đầu tôi không có 2 từ "ly hôn".


Bắt đầu cuộc sống "vợ chồng", chúng tôi luôn xảy ra nhiều mâu thuẫn, trước hết là về cách sống với xung quanh hàng xóm. Quanh nhà anh cũng chỉ toàn là cô dì, chú bác của anh nhưng tuyệt nhiên, tôi không được sang nhà ai chơi hay thăm hỏi, gặp nhau thì chỉ chào xã giao. Khi đó, tôi cũng chỉ nghĩ một điều thôi, đó là nếp sống ở phố mà, cố gắng lên rồi sẽ quen và tới bây giờ tôi cũng đã "tiêu hóa" được. Có lần, bà bác (chị gái của mẹ chồng tôi) bảo tôi sang nhà lấy cây mướp con về trồng, tôi sang rồi về luôn, khi ra khỏi cổng nhà bác, bố chồng tôi nhìn thấy và nói tôi rằng tôi hay đi linh tinh, không chịu yên phận.


Tôi có bầu, chồng vẫn đòi chuyện ấy


Rồi từ đó tuyệt nhiên tôi không sang bất kỳ nhà ai nữa, kể cả giỗ Tết (giỗ thì nhà ai có nhà nấy làm), gặp bác vẫn chỉ thăm hỏi thông thường. Chằng bù cho ở quê tôi, cứ tới ngày lễ Tết hay giỗ chạp, mọi người đều quây quần vui vẻ, mọi người sống với nhau bằng tình cảm, tôi thấy thật ấm áp trong tình thân đó. Tôi nói với anh thì anh bảo: "Ở đây thành phố nó khác, không như ở quê em, có cái gì cũng quê" (gốc của anh cũng ở quê đấy thôi). Tôi và anh cũng cãi nhau một trận vì chuyện này. Tôi đành chấp nhận dù trong lòng thèm và nhớ nhà kinh khủng. Nhưng tôi lại sợ về nhiều, mọi người nhà anh sẽ nghĩ tôi đem tiền về cho bố mẹ đẻ (thực tế, cô em dâu thứ 2 nhà chồng tôi đã "được" mẹ chồng nói vậy). Thế nên dù nhớ nhà nhưng tôi sợ, không dám về.


Còn một chuyện là trước khi cưới, chúng tôi tranh cãi về vấn đề của hồi môn. Tôi nói thẳng với chồng là tôi không lấy của hồi môn bố mẹ tôi cho vì gia đình tôi đang nợ nần nhiều và lo cho công việc của anh trai. Anh đồng ý và nói rằng chỉ cần tôi là đủ. Anh cũng nói mẹ anh cho 40 triệu để lo cưới (kể ra tới bây giờ nói mà ngại, số tiền đó anh chỉ nói cho sướng, để nhà tôi biết chứ sắm sửa gì. Đệm là đồ cũ, mỏng dính từ đời nào. Giường thì đóng mới nhưng tới bây giờ, sau 6 tháng nó đã có nguy cơ bung hết ra, một cái tủ mới và một cái bàn trang điểm cũ của cô dâu thứ 2 để lại… Nếu tính ra chưa tới 5 triệu).


Khi tôi bắt đầu dọn sang nhà anh, anh chẳng nói gì, bảo tôi lên đưa cho mẹ một triệu tiền anh nợ mẹ. Sau này, tôi mới biết đó là tiền ăn ở nhà anh trước khi tôi chính thức về nhà anh (tôi có đưa cho anh thêm 2 triệu nhưng không biết anh làm gì). Tôi nhận ra anh có thái độ về việc tôi không đem theo của hồi môn dù anh vẫn cố giấu. Anh không quan tâm tới gia đình tôi như những gì anh nói. Ngay từ thời điểm đó, tôi đã không muốn kết hôn nữa nhưng đăng ký rồi, tôi đành cưới. Tôi đã khóc rất nhiều trước khi cưới và có ý định bỏ trốn nhưng rồi lại thương bố mẹ. Nếu ngày đó, tôi đủ can đảm làm vậy thì giờ tôi đã thanh thản nhiều rồi.


Ngay sau khi cưới một hôm, mẹ chồng gọi tôi lên hỏi của hồi môn của tôi được bao nhiêu, đưa bà để bà "bù lỗ đám cưới". Sau câu nói đó, tôi đứng hình mất vài phút. Tôi trả lời mẹ không có và cũng nói về hoàn cảnh gia đình tôi và khẳng định đã kể chuyện này với chồng trước khi cưới rồi. Tôi đem nốt số tiền còn lại trong người đưa mẹ, đượcc 2 triệu, tiền mừng cưới của tôi để ở nhà ngoại để nếu bạn bè tôi cưới, tôi không đi được thì bố mẹ sẽ đi hộ. Mẹ chồng tôi khi đó đã nói tôi là con nhà không cơ bản. Chồng tôi thì không nói đỡ câu gì mà còn đồng tình với mẹ anh. Tôi chẳng thể tâm sự cùng ai được. Sau đó, mâu thuần liên tiếp xảy ra. Cưới xong, anh chẳng đi làm gì và khi đó, tôi mới biết rằng chồng tôi không đi làm từ lâu rồi, 33 tuổi vẫn ở nhà ăn cơm của mẹ, làm gì cũng mẹ. Nhiều khi, tôi thấy mà xấu hổ, mua mấy thứ đồ sinh hoạt cũng phải hỏi mẹ.


Tôi bắt đầu thất vọng về anh. Thôi thì những khuyết điểm tạm thời có thể chấp nhận nhưng con trai đã 33 tuổi mà không có việc gì làm thì thật kinh khủng. Vào thời điểm đó, tôi đang nghỉ ở công ty cũ để chuyển sang nơi mới gần nhà hơn. Khi tôi đi học việc ở công ty mới, bố mẹ chồng tôi không hiểu, gọi điện về cho bố mẹ đẻ tôi nói là tôi dối trá để đi chơi. Hết cách, tôi nghĩ từ sau sẽ không nói với chồng tôi nữa mà có gì nói với bố mẹ chồng sẽ tốt hơn.


Tôi có bầu, chồng vẫn đòi chuyện ấy


Chồng tôi văn hóa chưa hết lớp 12 nên để xin được một công việc cũng khó. Anh cứ ở nhà như vậy và chúng tôi lại cãi nhau về việc đó. Tôi không thể chấp nhận được con trai hơn 30 tuổi mà ở nhà mẹ nuôi(bố mẹ chồng tôi trước kia buôn bán đất nên giờ có chút tiền gửi tiết kiệm chứ cũng không có lương lậu gì). Tôi giục mãi rồi chồng tôi cũng đi làm được 2 tháng ở công ty về chuyển nhà trọn gói, lao động chân tay thì không chịu làm, còn lao động trí óc thì nói mà xa vời. Tôi bắt đầu thấy nản cho cuộc sống của mình. Nhà chồng tôi hình như có truyền thống chỉ có con gái đi làm. Mẹ chồng tôi giỏi buôn bán, bố chồng tôi chỉ ở nhà lo cơm nước, đứa em sau chồng tôi làm lái xe nhưng vì cờ bạc, nợ nần mà giờ cũng ở nhà ăn cơm mẹ, chồng tôi cũng vậy luôn, chỉ có tôi và em dâu thứ 2 đi làm. Cậu út thì không nói vì chú ấy độc lập rồi.


Khách quan mà nói, tôi về làm dâu nhà anh cũng không phải làm gì nhiều nên có thể vẫn còn may mắn hơn nhiều người khác nhưng tinh thần tôi luôn bị áp lực vì những trận tranh cãi của hai vợ chồng. Cũng chỉ vì những chuyện hàng ngày mà tôi không "tiêu hóa" được cách sống của chồng. Nhưng quan trọng hơn là chuyện "đời sống vợ chồng". Tôi ám ảnh cách "yêu" của anh. Tôi rất ít khi hôn anh vì nhìn anh ăn uống đã sợ rồi. Tôi không cho anh sờ soạng chỉ vì một lần nhìn thấy anh dùng tay cọ bồn cầu. Tôi rất nhạy cảm. Những thứ đó đã vô tình ám ảnh tôi trong quan hệ vợ chồng. Tôi chỉ làm cho xong chuyện và mặc cho anh chủ động. Anh bao giờ cũng đạt được khoái cảm rất nhanh, còn tôi thì không cảm giác gì.


Hồi chưa có bé, ngày nào anh cũng đòi hỏi. Giờ có bé thì 2 ngày/lần. Tôi chưa bao giờ có cảm giác trong chuyện này với anh. Có nhiều lần anh đòi hỏi và tôi đã khóc van xin anh nhưng anh vẫn không tha. Tôi đi làm cả ngày về đã mệt rã rời rồi, không hiểu anh có thương đứa con trong bụng không. Từ ngày có bé, chẳng khi nào tôi được vui vẻ. Tôi cũng tự hỏi mình có bị bệnh gì không nhưng khi nhìn thấy người con trai tôi yêu trước đó, tôi vẫn có cảm giác muốn gần gũi anh và vẫn có cảm giác rung động với người con trai khác. Thế mà tại sao tôi lại khó chịu với chồng tôi thế?


Ngày hôm qua, chúng tôi đã có mâu thuẫn. Anh nói rằng anh lấy tôi từ hai bàn tay trắng, giờ chẳng có gì. Tôi tự hỏi nếu không lấy tôi, có lẽ anh đã sung sướng hơn khi lấy con gái nhà giàu. Hơn một lần, tôi đã nói về vấn đề ly hôn. Anh bảo anh không sợ vì anh lấy đâu cũng được vợ nhưng sau đó, anh lại nịnh đầm tôi làm cho tôi càng ngột ngạt hơn.


Giờ tôi đang mang thai. Trước Tết, tôi có ý định ra Tết rồi sẽ viết đơn ly hôn nhưng không ngờ tôi lại mang thai đúng lúc này. Tâm trí tôi giờ rất quẫn trí. Cũng hơn một lần, tôi muốn tự tử rồi. Tôi không biết làm sao nữa? Không phải tôi không trao đổi hay chuyện trò với chồng mà thực sực, chúng tôi không cùng quan điểm. Anh chưa bao giờ nhớ được ngày sinh nhật của tôi chứ đừng nói chuyện anh hiểu tôi thích gì, muốn gì, cần gì. Vợ chồng không cùng quan điểm, sở thíchlối sống, liệu có ở được với nhau? Tôi là người trầm tính và nhạy cảm, xưa nay chỉ có it người hiểu tôi. Giờ tôi phải làm sao để thoát khỏi cuộc sống này? Mong mọi người cho tôi lời khuyên.


Theo Ngoisao





Xem chi tiết: /chuyen-yeu/tam-su/2013/05/toi-co-bau-chong-van-doi-chuyen-ay/

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

NIỀNG RĂNG ĐẸP

Điều trị tủy răng Mảng bám răng (Dental plaque) hay còn gọi là bựa răng là một lớp màng quánh dính, không màu, bám trên bề mặt răng. Thành phần của nó bao gồm các loại vi khuẩn (sống và chết), protein của nước bọt, thức ăn thừa, đường (từ thức ăn). Hình thành khoảng 24h sau khi ăn …Đây là tác nhân chủ yếu trong các bệnh sâu răng và quanh chân răng.

Mảng bám răng sinh ra rất nhanh sau khi vệ sinh răng miệng, bất kể thành phần thức ăn của bạn trong ngày, tuy nhiên khi lượng đường pha chế trong thức ăn tăng thì tốc độ sinh ra mảng bám cũng tăng lên. Đó là vì vi khuẩn, cũng giống như con người, cần có thức ăn để tồn tại và đường chính là thức ăn tuyệt vời nhất cho chúng.

Hình tổng quát và Mảng bám răng nhìn dưới kính hiển vi điện tử
Vi khuẩn tiêu hoá đường và thải ra acid. Chính lượng acid này là nguyên nhân trực tiếp gây ra sâu răng, bởi vì nó làm tiêu huỷ cấu trúc tinh thể can-xi của men răng và ngà răng, dần dần tạo ra lỗ sâu.

Vì khuẩn còn sử dụng trực tiếp các phân tử đường (Dextran) để liên kết với nhau trong mảng bám, từ đó phát triển dần kích thước của mảng bám. Có khoảng 70% trọng lượng của mảng bám là vi khuẩn, tức là trong 1 mg mảng bám (bằng kích thước một đầu tăm) có chứa tới 1 tỉ vi khuẩn.

Mảng bám răng thường được tập trung ở cổ răng, là nơi tiếp giáp giữa răng và lợi, hoặc ở kẽ răng, là những nơi mà bàn chải không “với tới”. Nếu để mảng bám tổn tại lâu và tập trung với số lượng lớn thì chúng sẽ kích thích, gây viêm lợi. Lợi sẽ trở nên sưng, đỏ và rất dễ chảy máu. Có thể coi chảy máu lợi (hay còn gọi là chảy máu chân răng) là dấu hiệu đầu tiên thông báo rằng lợi của bạn có vấn đề.

Khi mảng bám còn mềm, các bạn có thể làm sạch khỏi bề mặt răng bằng bàn chải hoặc chỉ nha khoa. Nhưng khi nó đã tồn tại lâu trong miệng nó sẽ trở thành cao răng trở nên cứng, bám rất chắc vào bề mặt răng hoặc nằm khuất dưới mép lợi. Đến lúc này thì chỉ có nha sĩ mới có thể làm sạch được chúng bằng các dụng cụ đặc biệt.

Cao răng (Dental calculus, tatar) là gì?
Cao răng là mảng bám đã được vôi hoá bởi hợp chất muối calcium phosphate trong nước bọt.
Thông thường mảng bám cần tồn tại trong miệng khoảng 1 tuần để biến thành cao răng. Vì vậy nếu chúng ta làm vệ sinh răng miệng kĩ và thường xuyên thì cao răng sẽ không còn cơ hội hình thành.
Cao răng thường tập trung ở cổ răng, có màu trắng đục, ở những người hút thuốc lá thì cao răng nhuộm màu vàng nâu, gây mất thẩm mỹ. Bề mặt gồ ghề của cao răng chính là nơi lý tưởng để vi khuẩn phát triển. Nếu để tồn tại lâu, cao răng phát triển dần về kích thước, lan dần xuống phía dưới chân răng, đẩy lợi tụt xuống, dần dần gây bệnh quanh chân răng, rụng răng.

Cao răng c ó hai loại là Cao răng thường và cao răng huyết thanh. Cao răng thường như đã mô tả ở trên, khi cao răng thường gây nên viêm lợi tại chỗ, lợi vùng viêm đó sẽ tiết dịch viêm và chảy máu, máu đó ngấm vào cao răng thường tạo nên màu nâu đỏ lúc này mảng cao răng đó được gọi là cao răng huyết thanh

1 cao răng thường. 2 cao răng huyết thanh
Lấy cao răng bằng máy siêu âm là phương pháp hiện đại và tiện nghi nhất hiện nay vì đạt được mục tiêu lấy cao răng triệt để và cảm giác êm ái cho bệnh nhân. sóng siêu âm tần số 25kHz cùng với dòng nước vô khuẩn tác động tập trung lên cao răng làm cao răng bong ra và bị hút theo ống hút nước bọt

Đánh bóng có tác dụng gì?
Những người có hút thuốc lá và có hiện tượng răng xỉn đi là do lớp cao răng mỏng bám xung quanh thân răng bị khói thuốc ám vào. Lâu ngày biến thành màu vàng nâu, gây mất thẩm mỹ. Đánh bóng bề mặt lấy đi lớp cao răng này và hơn nữa làm nhẵn bóng bề mặt răng. Bề mặt răng nhẵn bóng làm chậm quá trình lắng đọng thức ăn và vi khuẩn vì thế làm trì hoãn quá trình hình thành cao răng.

Ý nghĩa và cách dùng chỉ tơ nha khoa
Quả thực dù bạn có chăm chỉ đánh răng ngay sau khi ăn uống thì vẫn còn khoảng 30% số chất bẩn vẫn bám ở các kẽ răng, cổ răng (nơi tiếp giáp giữa răng và lợi) nơi lông của bàn chải đáng răng không thể chạm tới. Số chất bẩn này nếu không được loại bỏ sẽ kết hợp với protein có trong nước bọt tạo thành cao răng. Nếu để mảng bám tổn tại lâu và tập trung với số lượng lớn sẽ khiến lợi bị sưng, đỏ và rất dễ chảy máu hay còn gọi là viêm lợi.

Để tránh hiện tượng này, ngoài việc đánh răng đúng kỹ thuật ngay sau bữa ăn cần sử dụng thêm chỉ tơ nha khoa nhằm hỗ trợ cho việc loại bỏ số chất bẩn thừa “ngoan cố” bám sâu trong kẽ răng. Tuy nhiên, sử dụng chỉ tơ nha cũng cần đúng kỹ thuật thì mới đạt kết quả cao nhất.

Cần lựa chọn loại chỉ tơ có đường kính phù hợp, dễ sử dụng để không gây chấn thương nướu răng. Lấy một đoạn chỉ dài thích hợp rồi cuộn hai đầu chỉ vào hai ngón giữa, căng đoạn chỉ này bằng hai ngón cái và ngón trỏ. Kéo nhẹ nhàng để sợi chỉ chui lọt vào kẽ răng, sau đó uốn sợi chỉ ôm quanh răng. Kéo chỉ lên xuống để làm sạch răng. Nên đưa sợi chỉ nhẹ nhàng dưới nướu một chút. Với mỗi kẽ răng, cần thực hiện động tác giống nhau ít nhất hai lần, một cho phía bên phải, một cho phía bên trái. Chú ý đặc biệt ở các mặt xa răng cối trong cùng, vì nơi này thường bị bỏ sót khi chải răng.

Như vậy, đánh răng cùng với sự hỗ trợ của chỉ tơ nha khoa sẽ giúp tránh được hiện tượng mảnh bám trên răng. Tuy nhiên, với những mảng bám lâu ngày đã đã bị vôi hoá bởi các hợp chất Can-xi trong nước bọt thì phải có sự cần có sự can thiệp nha sĩ, răng mới được làm sạch.
Chải răng đúng cách

(từ khóa: lay cao rang, lấy cao răng, lay cao rang co dau khong, lấy cao răng có đau không? lay cao rang co hai gi khong, lấy cao răng cso hại gì không? phòng khám lấy cao răng tốt nhất, phòng khám lay cao rang tot nhat, lay cao rang o ha noi, lấy cao răng ở hà nội, lay cao rang o dau tot nhat, lấy cao răng ở đau tốt nhất…)