Hiển thị các bài đăng có nhãn Đến Gạc Ma. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đến Gạc Ma. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 13 tháng 3, 2013

Đến Gạc Ma, những ngày tháng 3/1988 (P2)

Đến Gạc Ma, những ngày tháng 3/1988 (P2)

Trọn một ngày ở Cô Lin, trắng đêm trên Sinh Tồn, tôi càng tin yêu những người lính nơi đầu sóng. Thế hệ sau này, khi đến với Trường Sa, mỗi người đều có những tình cảm thiêng liêng mang theo suốt cuộc đời…





Kiên trung chiến sĩ Trường Sa


Cuối tháng 3/1988, chúng tôi đến Cô Lin. Chiếc tàu HQ 505 nằm ghếch mũi trên bãi cạn. Con tàu anh dũng này sau khi bị trúng đạn bốc cháy đã lao vào đảo quyết không để bị chìm, giữ vững chủ quyền Tổ quốc.


Đến Gạc Ma, những ngày tháng 3/1988 (P2)


PV Minh Ngọc trong trang phục Hải quân ở Trường Sa tháng 4/2011


Tôi trèo lên tàu. Hai bên mạn tàu nham nhở những vết đạn pháo. Tôi bàng hoàng xúc động khi nhận ra chính con tàu này tháng 4 năm 1984 đã đưa tôi và đồng đội ra Trường Sa.


Tôi lặng lẽ bước tới mạn tàu, nơi tôi đã mắc võng nằm trong chuyến đi dài ngày năm ấy. Cạnh buồng lái, chỗ tôi ngồi đọc những bài thơ về biển cho các thủy thủ nghe trong những đêm trăng thanh, biển lặng giờ đây là một vết đạn pháo rộng hoác. Những miếng kính vỡ, những lớp sơn cháy nằm ngổn ngang bốc mùi khét lẹt.


Thuyền trưởng Vũ Huy Lễ cùng các chiến sĩ Sơn, Bảy, Thuỳ, Sâm, Hương, Hồng, Thanh, Thuận, Hữu… – những người tiếp tục ở lại với con tàu sau khi bị bắn cháy đã lao lên bãi Cô Lin ùa lên boong đón chúng tôi.


Tôi đã tận thấy những gian khổ của các chiến sĩ ở đây. Hầm tàu là nơi sinh hoạt duy nhất còn lại của các lính thủy. Những tấm bạt rách bươm, những miếng cao su cháy dở được lót thành chiếc ổ để nằm.


Đến Gạc Ma, những ngày tháng 3/1988 (P2)


Nơi ở của chiến sĩ Trường Sa. Ảnh trong bài: Minh Ngọc


Đến Cô Lin, tôi rất ấn tượng với Bí thư chi đoàn Hồ Khắc Thảo. Khi ngồi bên anh, nghe rõ tiếng tàu chiến Trung Quốc ầm ì tiến lại, anh vẫn bình tĩnh đánh bóng con ốc biển muốn gửi tôi về đất liền tặng người thân. Anh lẩm nhẩm:


- Lại thằng 854 đến quấy rầy. Sáng sớm nay nó đã mò vào đây!


Nói rồi, Thảo lại cắm cúi đánh bóng con ốc nón, mắt đăm đắm nhìn vào những đường vân thật đẹp trên vỏ ốc vẻ mãn nguyện. Thảo kể:


- Ngày nhiều nhất có tới 6 tàu chiến Trung Quốc mang số hiệu 854, 613, 511, 303, 556, 164 vòng trong vòng ngoài bao vây đảo. Nhiều lần chúng tiến sát. Đám lính ngồi trên boong còn định quăng dây để cập mạn tàu 505 của ta. Hăm doạ thôi. Còn nếu sang thật, chúng tôi đã sẵn sàng!




Nhiều năm, cứ đến ngày 14/3, những nhà báo đã đến Gạc Ma năm 1988 lại gặp mặt cùng ôn lại những kỷ niệm không thể nào quên. Cho đến hôm nay, nhà đạo diễn, quay phim Lê Mạnh Thích, nghệ sĩ nhiếp ảnh Lê Phức không còn nữa. Nhưng mỗi lần nhắc tới sự kiện Gạc Ma, chíng tôi đều nhớ về các anh, những nhà báo tài hoa, kiên cường nơi đầu sóng.




Sau trận chiến 14/3, quân tư trang của chiến sĩ trên tàu bị cháy rụi. Không còn cả nước ngọt nữa. Hai mươi lăm năm đã qua đi, tôi vẫn nhớ miếng cơm mặn chát do phải nấu bằng nước biển khi ngồi ăn cùng Hương, chiến sĩ trên tàu, quê ở huyện Nam Ninh (Nam Định). Và tôi mãi nhớ nụ cười hiền của các chiến sĩ trẻ khi viết tên, địa chỉ đề nghị tôi đăng trên mục Kết bạn của báo Tiền Phong để có thêm cơ hội làm quen, tìm bạn gái…


Được biết thi thể của liệt sĩ Trần Văn Phương, người bảo vệ lá cờ Tổ quốc trên đảo Gạc Ma đã được an táng trên đảo Sinh Tồn, tôi mong tàu sớm cập đảo để được đến bên anh.


Bí thư đoàn cơ sở đảo Sinh Tồn, Đại biểu Đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ V Đinh Thanh Hải đưa tôi đi viếng mộ anh Phương. Tôi đã gặp Hải về dự Đại hội Đoàn tại Hà Nội. Hải đen và gầy hơn trước. Đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Suốt nhiều ngày trước đó, trước những hành động tàn bạo của hải quân Trung Quốc, các chiến sĩ trẻ, những đoàn viên thanh niên luôn cảnh giác cao, sẵn sàng chiến đấu. Nhiều chiến sĩ đã có giấy ra quân đều đăng ký ở lại với đảo, chia lửa cùng đồng đội .


Đến Gạc Ma, những ngày tháng 3/1988 (P2)


Trường Sa hôm nay


Mộ anh Phương nằm ở góc đảo bên những đồng đội đã hy sinh khi chiến đấu bảo vệ Gạc Ma sáng 14/3. Những ngôi mộ trắng một màu san hô. Tôi đặt lên mộ các anh những nhành san hô trắng. Chúng tôi đứng nghiêm giơ tay chào vĩnh biệt đồng đội. Gió biển lay những cành phong ba xào xạc. Tôi cứ ngỡ các anh về nhắc nhở những người ở lại hãy giữ Sinh Tồn mãi sinh tồn trước mọi bão giông.


Đêm trên đảo Sinh Tồn hôm ấy, nhà báo Trần Bình Minh ghi hình hoạt động của chiến sĩ. Anh mời chúng tôi cùng tham gia. Hôm ấy, tôi đã đọc thơ tặng anh em. Bài thơ Con tem quân đội của Đinh Thị Thu Vân có đoạn:


Anh về từ chiến trường xa

Con tem quân đội làm quà trao em

Tay em năm ngón dẫu mềm

Vẫn e chưa đủ dịu êm khi cầm…

Hiểu giùm em phút bâng khuâng

Giấu trong câu nói nửa chừng lặng im

Nói thương người lính trong tem

Chính là thương lắm

người bên cạnh mình…


Các chiến sĩ trẻ lặng phắc nghe bài thơ. Những ánh mắt bâng khuâng, mơ mộng nhìn xa xăm về phía đất liền. Tôi thấy đạo diễn, nhà quay phim Lê Mạnh Thích lia máy, nhiều khi cận cảnh những gương mặt chiến sĩ sạm đen nắng gió lúc này đang thả hồn theo một áng thơ hay. Suốt đêm ấy tôi đã thức trắng chép nhiều bài thơ tình cho lính đảo.


Lớp cha trước, lớp con sau


Tháng 4/2011, con gái Minh Ngọc của tôi (đã trở thành đồng nghiệp của bố, cháu là phóng viên báo Thanh niên) đi Trường Sa trong chương trình Tuổi trẻ vì biển đảo quê hương do Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh tổ chức. Thời gian như thoi đưa. Chợt nhớ, ngày tôi chia tay gia đình để đến Gạc Ma, Minh Ngọc, chưa tròn ba tuổi, giơ bàn tay nhỏ xíu vẫy theo…


Đến Gạc Ma, những ngày tháng 3/1988 (P2)


Các thành viên trong đoàn Hành trình Tuổi trẻ vì biển đảo quê hương 2011 lên đảo


Từ Trường Sa trở về, da đen sạm, tóc xơ cứng vì nắng gió biển khơi, Ngọc khỏe khoắn trong chiếc áo hải quân đã bạc màu. Cháu khoe: Lên đảo Sơn Ca, một chiến sĩ hải quân khi chia tay đã cởi chiếc áo mình đang mặc tặng Ngọc. Thế rồi trong suốt chuyến hành trình, Ngọc luôn mặc chiếc áo ấy.


Tôi thấy cả tuần con gái vẫn treo chiếc áo trên mắc như muốn lưu giữ những kỷ niệm sâu nặng về Trường Sa. Ngọc chia sẻ: Chiếc áo ấy đã thấm mồ hôi người lính đảo, thấm nước mắt con và các bạn khi chia tay các anh, con sẽ mãi mang theo!


Chiếc áo hải quân – kỷ vật của con, con ốc biển Thảo tặng ở Cô Lin năm 1988- kỷ vật của tôi, sẽ mãi là những kỷ vật về Trường Sa trong gia đình nhỏ của tôi.


Tôi chợt nhớ những ngày đến làng Bỉnh Di (Giao Thịnh, Giao Thủy, Nam Định), nơi hàng trăm người tiếp nối nhau ra Trường Sa xây dựng những công trình dân sinh ở Trường Sa. Có nhiều gia đình bố, con tiếp bước nhau đi xây dựng đảo. Tôi vẫn nhớ, trong chiếc tủ chè tại gia đình ông Lê Văn Biền có những con ốc biển, những nhành san hô bố con ông mang từ Trường Sa về để làm kỷ niệm.


Lại nhớ đến những bài báo tôi đã đọc ở đâu đó kể chuyện trong những người lính hải quân trẻ tuổi hăm hở lên đường đến Trường Sa có nhiều người là con của các lính đảo xưa, có cả người là con của chiến sĩ đã hy sinh trong những ngày tháng 3 năm 1988 bi tráng ấy. Tôi tin trên đất nước mình có nhiều gia đình đã, đang và sẽ sâu nặng với Trường Sa như thế.


Mỗi khi Tổ quốc bị đe dọa thì tinh thần yêu nước của dân tộc mình, của mọi con dân đất Việt sẽ nhân lên gấp cả ngàn lần. Thêm một lần tôi đọc vần thơ nhiều năm mình đã mang theo:


Lớp cha trước, lớp con sau

Đã thành đồng chí chung câu quân hành!


Những ngày tháng 3/2013


(Còn nữa)


Theo 24h







Xem chi tiết: /xa-hoi/doi-song/2013/03/den-gac-ma-nhung-ngay-thang-31988-p2/

Thứ Ba, 12 tháng 3, 2013

Đến Gạc Ma, những ngày tháng 3/1988

Đến Gạc Ma, những ngày tháng 3/1988

Từ Gạc Ma chiếc tàu chiến Trung Quốc rồ máy tiến về phía Cô Lin, nơi chiếc tàu chúng tôi đang chuẩn bị cập mạn. Tôi nhìn thấy rất rõ, chiếc tàu chồm lên, sóng trước mũi tàu trắng như một vành khăn tang. Nòng pháo trên tàu rê rê hướng về tàu chúng tôi sẵn sàng nhả đạn…



Đến Gạc Ma, những ngày tháng 3/1988


Đảo Len Đao tháng 4/2011. Ảnh: Minh Ngọc.


Nhận lệnh đến Gạc Ma, Cô Lin




Đến Gạc Ma những ngày tháng 3/1988


Sau khi hải quân Trung Quốc dùng vũ lực tấn công chiếm đóng đảo Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam, 64 chiến sĩ hy sinh, 3 tàu của hải quân Việt Nam bị bắn chìm, Việt Nam đã đưa tàu Đại Lãnh và Mỹ Á ra làm nhiệm vụ cứu hộ. Phóng viên báo Tiền Phong có mặt trong chuyến đi này tới Gạc Ma, Cô Lin khi nơi đây vẫn vương mùi thuốc súng. Có nhiều điều trong chuyến đi 25 năm trước bây giờ mới kể…


Báo Tiền phong số 10 ra ngày 8/3/1988 trên trang nhất đăng Tuyên bố của T.Ư Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam, Hội Sinh viên Việt Nam có đoạn:




Trong những ngày gần đây, nhà cầm quyền Trung Quốc đã có những hành động quân sự xâm phạm chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam đối với vùng quần đảo Trường Sa. Đặc biệt nghiêm trọng là họ đã cho lực lượng quân sự lên hai bãi đá ngầm là Chữ Thập và Châu Viên trong quần đảo.


Hành động ngang ngược của phía Trung Quốc không những xâm phạm thô bạo chủ quyền lãnh thổ, đe dọa an ninh của Việt Nam mà còn đe dọa hòa bình, an ninh và xu thế đối thoại trong toàn khu vực Đông Nam Á.


Thay mặt tuổi trẻ Việt Nam, Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam và Hội Sinh viên Việt Nam nghiêm khắc lên án những hành động trên của phía Trung Quốc, kiên quyết đòi Trung Quốc rút ngay lực lượng quân sự khỏi vùng Trường Sa, chấm dứt hành động xâm phạm chủ quyền lãnh thổ Việt Nam…


Tôi còn nhớ, những ngày đầu tháng 3 năm ấy, trong các cuộc giao ban tại Tòa soạn vấn đề được đặc biệt quan tâm là tuyên truyền về tình hình Trường Sa để khơi dậy tình yêu Tổ quốc cho tuổi trẻ. Phong trào Tuổi trẻ hướng về Trường Sa sôi sục khắp nơi.


Sáng hôm ấy vừa tới Tòa soạn, Tổng Biên tập Đinh Văn Nam gọi tôi lên phòng ông. Ông cho tôi biết phía Trung Quốc đã nổ súng đánh chiếm bãi đá ngầm Gạc Ma, khu vực đảo Cô Lin, Len Đao.


Các chiến sĩ ta chiến đấu rất dũng cảm. Cấp trên sẽ điều tàu chở một đoàn nhà báo quốc tế ra để chứng kiến hành động ngang ngược, tàn bạo này của phía Trung Quốc và tham gia cứu hộ. Cấp trên yêu cầu báo Tiền Phong cử một phóng viên tham gia đoàn ra Trường Sa ngay. Ngày mai lên đường.


Dừng một lát ông nghiêm giọng, ra lệnh:


- Tôi cử cậu đi chuyến này vì tôi biết khi còn ở Báo Quân đội Nhân dân cậu đã nhiều năm là phóng viên mặt trận!


Nhận lệnh của Tổng Biên tập, tôi hiểu rất rõ đây là một chuyến đi đầy gian khó và nguy hiểm. Nhiều năm là nhà báo – chiến sĩ, tôi đã có dịp cùng hành quân với đồng đội ra mặt trận. Tôi không quên những trận đánh ác liệt ở bình độ 400 (huyện Cao Lộc, Lạng Sơn) bảo vệ từng tấc đất biên cương phía Bắc. Đặc biệt năm 1984, khi phía Trung Quốc lấn chiếm khu vực biên giới thuộc huyện Vị Xuyên (Hà Tuyên, nay là Hà Giang), tôi lại có mặt nhiều lần ở mặt trận nóng bỏng này. Những lần hành quân qua làng Pinh, Bãi Nghệ, Cốc Nghè… pháo từ bên kia biên giới bắn sang xé gió trên đầu, những ngọn núi đá bị đạn pháo Trung Quốc cày xới, nung trắng như những lò vôi, làm sao tôi quên được. Những chiến sĩ chiến đấu dũng cảm, can trường tôi đã gặp nơi đây vẫn vẹn nguyên trong trí nhớ…


Hôm sau, đeo chiếc ba lô con cóc bạc màu lên vai, tôi vào Vũng Tàu gấp. Bàn tay nhỏ xinh của con gái Minh Ngọc chưa đầy 3 tuổi vẫy theo ríu rít: Bố mau về với con!


Theo kế hoạch, tôi có mặt ở Vũng Tàu họp đoàn ra Trường Sa. Thật bất ngờ, không có một phóng viên nước ngoài nào tham gia. Tôi gặp lại những nhà báo thân quen từng cùng tác nghiệp. Nhà báo Trần Bình Minh (Đài THVN), Ngọc Đản (Báo Nhân Dân), Đình Trân (TTXVN), Hồ Anh Thắng (Báo Quân đội Nhân dân), Lê Phức, Vinh Quang (Báo Ảnh Việt Nam), Đạo diễn Lê Mạnh Thích (Xưởng phim Tài liệu Khoa học Trung ương)… Tất cả chuẩn bị sẵn sàng cùng lên tàu cứu hộ ra Gạc Ma, Cô Lin.


Giáp mặt tàu chiến Trung Quốc


Trường Sa vẫn thật đẹp. Hải âu vờn trên sóng, những đàn cá heo vui đùa. Thỉnh thoảng những chú cá chuồn tinh nghịch lại bay vèo vèo trước mũi tàu. Chúng tôi mải miết ghi những hình ảnh ấy vào ống kính. Bỗng tôi thấy có những chiếc phao màu đỏ trôi dập dềnh trên sóng.


Đến Gạc Ma, những ngày tháng 3/1988


Tác giả ở Trường Sa (tháng 4/1988)


Chiến sĩ Nguyễn Hữu Thọ, thủy thủ trên tàu HQX7 mà tôi gặp trước đó cho biết: Đó là những chiếc phao do Trung Quốc sản xuất thả trôi trên biển. Phao làm bằng sắt sơn màu đỏ dưới đáy phao có những cái móc giống như chiếc neo của tàu. Phao được thả trôi trên biển khi vướng vào bãi cạn sẽ dừng lại. Trên cơ sở đó, Trung Quốc sẽ đưa quân chiếm những bãi cạn ấy.


Biết rõ âm mưu thâm độc này, chiến sĩ trên tàu đã săn tìm và gỡ đi nhiều chiếc “nấm độc” trên các bãi cạn thuộc quần đảo Trường Sa chuyển về cho các đảo làm thùng hứng nước mưa.


Tôi nhận được thông báo chuẩn bị đến Cô Lin- nơi chiếc tàu HQ 505 đã lao lên bãi cạn vào sáng 14 tháng 3. Mặc dù tàu chúng tôi treo cờ Hồng Thập tự với nhiệm vụ cứu hộ nhưng thuyền trưởng Quý thông báo: "Thế nào tàu chiến Trung Quốc cũng ra ngăn chặn. Nhiều ngày nay chúng vẫn ngăn không cho tàu ta vào làm nhiệm vụ cứu hộ ở vùng Cô Lin, Gạc Ma! Không loại trừ tình huống tàu chiến Trung Quốc có thể nhằm bắn thẳng vào tàu cứu hộ của ta!".


Đến Gạc Ma, những ngày tháng 3/1988


Tác giả trên đảo Sơn Ca tháng 4/1984


Đúng như dự đoán của thuyền trưởng Quý, từ Gạc Ma chiếc tàu chiến Trung Quốc rồ máy tiến về phía Cô Lin, nơi chiếc tàu chúng tôi đang chuẩn bị cập mạn. Tôi nhìn thấy rất rõ, chiếc tàu chồm lên, sóng trước mũi tàu trắng như một vành khăn tang. Nòng pháo trên tàu rê rê hướng về tàu chúng tôi sẵn sàng nhả đạn…




Hướng về Trường Sa


+ Thành Đoàn thành phố Hồ Chí Minh đã trao tặng phẩm trị giá 5 triệu đồng đến chiến sĩ Trường Sa


+Mỗi đoàn viên thanh niên Công trình TNCS Sông Đà tiết kiệm 2 ngày lương để có 2 triệu đồng làm quà tặng Trường Sa


+ Tuổi trẻ Liên hiệp các xí nghiệp giao thông 8 đang làm nghĩa vụ quốc tế ở Lào gửi nhiều thư và 150.000 đồng tặng chiến sĩ Trường Sa…


(Báo Tiền Phong số 17

ra ngày 26/4/1988)


Thuyền trưởng Quý tập hợp tất cả anh em phóng viên lại. Ông phổ biến nhiệm vụ và ra lệnh: "Tàu ta đang vào vùng nguy hiểm. Tôi yêu cầu tất cả các đồng chí cất tất cả máy quay phim, máy ảnh, tài liệu vào trong túi ni lông, buộc lại cẩn thận. Nếu tàu Trung Quốc bắn, tình huống tàu ta bị cháy, các đồng chí phải nhảy xuống biển ngay. Hãy nhớ cách sử dụng phao cứu sinh. Xin nhắc thêm, vùng biển này có rất nhiều cá mập. Khi bơi trên biển nhớ phải bơi đứng để giảm bớt khả năng cá mập tấn công!".




Thuyền trưởng Quý phổ biến xong, chúng tôi nắm tay nhau đứng trên boong tàu nhìn về phía đảo Cô Lin nơi lá cờ Tổ quốc phần phật bay, hát vang Quốc ca.


Trong đầu tôi lúc ấy có ý nghĩ nếu tàu bị bắn chìm phải bơi trên biển nhỡ bị thất lạc tài liệu thì thật là tiếc những kiểu ảnh đẹp mình đã chụp. Tôi bỗng nhớ tới đôi mắt ngây thơ, bàn tay nhỏ của con gái Minh Ngọc. Nhưng tôi cũng hiểu là trong chiến tranh, cái gì cũng có thể xảy ra. Tôi nhìn lên trời xanh, nhìn xuống lòng biển biếc, sẵn sàng đón nhận tình huống xấu nhất.


Chiếc tàu chiến Trung Quốc mang số hiệu 854 đã tiến rất gần. Tôi nhìn thấy rất rõ nòng pháo rộng hoác hằm hằm dọa dẫm. Nó gầm gừ nhòm ngó. Đã thấy bóng lính hải quân Trung Quốc mặc quần áo kẻ sọc ngồi trên mâm pháo, đứng bên cạnh có lẽ là chỉ huy đang giương ống nhòm chỉ trỏ. Sóng trắng cuồn cuộn trước mũi tàu. Nó tiếp tục lao tới…


Trên tàu, chúng tôi không một tấc sắt trong tay. Tàu chiến Trung Quốc bỗng đổi hướng chạy vòng quanh. Khoảng gần nửa giờ sau, nó lại quay đầu về Gạc Ma.


Tôi lên boong. Chiếc tàu chiến Trung Quốc mang số hiệu 854 vừa dọa dẫm chúng tôi đã quay lại, neo án ngữ ở Gạc Ma. Cạnh đó là cái nhà vòm mà hải quân Trung Quốc vừa dựng lên ngay sau khi đánh chiếm đảo này…


(Còn nữa)




Ngày 8/4/1988, Ban Bí thư Trung ương Đoàn gửi thư tới các chiến sĩ Trường Sa. Bức thư có đoạn:


"Thay mặt cho tuổi trẻ cả nước, Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xin gửi cán bộ chiến sĩ, những đoàn viên thanh niên đang ngày đêm chịu đựng gian khổ, hy sinh, kiên cường trụ bám, giữ vững Trường Sa- lãnh thổ thiêng liêng của Tổ quốc, những tình cảm thân thương, niềm tự hào trân trọng. Cũng nhân dịp này, Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xin gửi tới các gia đình có con em đang làm nhiệm vụ trên quần đảo Trường Sa lòng biết ơn sâu sắc những người mẹ, người cha đã trao cho Tổ quốc những người con trung hiếu…


Hội nghị lần thứ II Ban chấp hành Trung ương Đoàn (khóa V) đã quyết định phát động trong trong tuổi trẻ cả nước phong trào thi đua Hướng về Trường Sa”.


(Báo Tiền Phong số 16 ra ngày 19/4/1988)


Theo 24h








Xem chi tiết: /xa-hoi/doi-song/2013/03/den-gac-ma-nhung-ngay-thang-31988/

NIỀNG RĂNG ĐẸP

Điều trị tủy răng Mảng bám răng (Dental plaque) hay còn gọi là bựa răng là một lớp màng quánh dính, không màu, bám trên bề mặt răng. Thành phần của nó bao gồm các loại vi khuẩn (sống và chết), protein của nước bọt, thức ăn thừa, đường (từ thức ăn). Hình thành khoảng 24h sau khi ăn …Đây là tác nhân chủ yếu trong các bệnh sâu răng và quanh chân răng.

Mảng bám răng sinh ra rất nhanh sau khi vệ sinh răng miệng, bất kể thành phần thức ăn của bạn trong ngày, tuy nhiên khi lượng đường pha chế trong thức ăn tăng thì tốc độ sinh ra mảng bám cũng tăng lên. Đó là vì vi khuẩn, cũng giống như con người, cần có thức ăn để tồn tại và đường chính là thức ăn tuyệt vời nhất cho chúng.

Hình tổng quát và Mảng bám răng nhìn dưới kính hiển vi điện tử
Vi khuẩn tiêu hoá đường và thải ra acid. Chính lượng acid này là nguyên nhân trực tiếp gây ra sâu răng, bởi vì nó làm tiêu huỷ cấu trúc tinh thể can-xi của men răng và ngà răng, dần dần tạo ra lỗ sâu.

Vì khuẩn còn sử dụng trực tiếp các phân tử đường (Dextran) để liên kết với nhau trong mảng bám, từ đó phát triển dần kích thước của mảng bám. Có khoảng 70% trọng lượng của mảng bám là vi khuẩn, tức là trong 1 mg mảng bám (bằng kích thước một đầu tăm) có chứa tới 1 tỉ vi khuẩn.

Mảng bám răng thường được tập trung ở cổ răng, là nơi tiếp giáp giữa răng và lợi, hoặc ở kẽ răng, là những nơi mà bàn chải không “với tới”. Nếu để mảng bám tổn tại lâu và tập trung với số lượng lớn thì chúng sẽ kích thích, gây viêm lợi. Lợi sẽ trở nên sưng, đỏ và rất dễ chảy máu. Có thể coi chảy máu lợi (hay còn gọi là chảy máu chân răng) là dấu hiệu đầu tiên thông báo rằng lợi của bạn có vấn đề.

Khi mảng bám còn mềm, các bạn có thể làm sạch khỏi bề mặt răng bằng bàn chải hoặc chỉ nha khoa. Nhưng khi nó đã tồn tại lâu trong miệng nó sẽ trở thành cao răng trở nên cứng, bám rất chắc vào bề mặt răng hoặc nằm khuất dưới mép lợi. Đến lúc này thì chỉ có nha sĩ mới có thể làm sạch được chúng bằng các dụng cụ đặc biệt.

Cao răng (Dental calculus, tatar) là gì?
Cao răng là mảng bám đã được vôi hoá bởi hợp chất muối calcium phosphate trong nước bọt.
Thông thường mảng bám cần tồn tại trong miệng khoảng 1 tuần để biến thành cao răng. Vì vậy nếu chúng ta làm vệ sinh răng miệng kĩ và thường xuyên thì cao răng sẽ không còn cơ hội hình thành.
Cao răng thường tập trung ở cổ răng, có màu trắng đục, ở những người hút thuốc lá thì cao răng nhuộm màu vàng nâu, gây mất thẩm mỹ. Bề mặt gồ ghề của cao răng chính là nơi lý tưởng để vi khuẩn phát triển. Nếu để tồn tại lâu, cao răng phát triển dần về kích thước, lan dần xuống phía dưới chân răng, đẩy lợi tụt xuống, dần dần gây bệnh quanh chân răng, rụng răng.

Cao răng c ó hai loại là Cao răng thường và cao răng huyết thanh. Cao răng thường như đã mô tả ở trên, khi cao răng thường gây nên viêm lợi tại chỗ, lợi vùng viêm đó sẽ tiết dịch viêm và chảy máu, máu đó ngấm vào cao răng thường tạo nên màu nâu đỏ lúc này mảng cao răng đó được gọi là cao răng huyết thanh

1 cao răng thường. 2 cao răng huyết thanh
Lấy cao răng bằng máy siêu âm là phương pháp hiện đại và tiện nghi nhất hiện nay vì đạt được mục tiêu lấy cao răng triệt để và cảm giác êm ái cho bệnh nhân. sóng siêu âm tần số 25kHz cùng với dòng nước vô khuẩn tác động tập trung lên cao răng làm cao răng bong ra và bị hút theo ống hút nước bọt

Đánh bóng có tác dụng gì?
Những người có hút thuốc lá và có hiện tượng răng xỉn đi là do lớp cao răng mỏng bám xung quanh thân răng bị khói thuốc ám vào. Lâu ngày biến thành màu vàng nâu, gây mất thẩm mỹ. Đánh bóng bề mặt lấy đi lớp cao răng này và hơn nữa làm nhẵn bóng bề mặt răng. Bề mặt răng nhẵn bóng làm chậm quá trình lắng đọng thức ăn và vi khuẩn vì thế làm trì hoãn quá trình hình thành cao răng.

Ý nghĩa và cách dùng chỉ tơ nha khoa
Quả thực dù bạn có chăm chỉ đánh răng ngay sau khi ăn uống thì vẫn còn khoảng 30% số chất bẩn vẫn bám ở các kẽ răng, cổ răng (nơi tiếp giáp giữa răng và lợi) nơi lông của bàn chải đáng răng không thể chạm tới. Số chất bẩn này nếu không được loại bỏ sẽ kết hợp với protein có trong nước bọt tạo thành cao răng. Nếu để mảng bám tổn tại lâu và tập trung với số lượng lớn sẽ khiến lợi bị sưng, đỏ và rất dễ chảy máu hay còn gọi là viêm lợi.

Để tránh hiện tượng này, ngoài việc đánh răng đúng kỹ thuật ngay sau bữa ăn cần sử dụng thêm chỉ tơ nha khoa nhằm hỗ trợ cho việc loại bỏ số chất bẩn thừa “ngoan cố” bám sâu trong kẽ răng. Tuy nhiên, sử dụng chỉ tơ nha cũng cần đúng kỹ thuật thì mới đạt kết quả cao nhất.

Cần lựa chọn loại chỉ tơ có đường kính phù hợp, dễ sử dụng để không gây chấn thương nướu răng. Lấy một đoạn chỉ dài thích hợp rồi cuộn hai đầu chỉ vào hai ngón giữa, căng đoạn chỉ này bằng hai ngón cái và ngón trỏ. Kéo nhẹ nhàng để sợi chỉ chui lọt vào kẽ răng, sau đó uốn sợi chỉ ôm quanh răng. Kéo chỉ lên xuống để làm sạch răng. Nên đưa sợi chỉ nhẹ nhàng dưới nướu một chút. Với mỗi kẽ răng, cần thực hiện động tác giống nhau ít nhất hai lần, một cho phía bên phải, một cho phía bên trái. Chú ý đặc biệt ở các mặt xa răng cối trong cùng, vì nơi này thường bị bỏ sót khi chải răng.

Như vậy, đánh răng cùng với sự hỗ trợ của chỉ tơ nha khoa sẽ giúp tránh được hiện tượng mảnh bám trên răng. Tuy nhiên, với những mảng bám lâu ngày đã đã bị vôi hoá bởi các hợp chất Can-xi trong nước bọt thì phải có sự cần có sự can thiệp nha sĩ, răng mới được làm sạch.
Chải răng đúng cách

(từ khóa: lay cao rang, lấy cao răng, lay cao rang co dau khong, lấy cao răng có đau không? lay cao rang co hai gi khong, lấy cao răng cso hại gì không? phòng khám lấy cao răng tốt nhất, phòng khám lay cao rang tot nhat, lay cao rang o ha noi, lấy cao răng ở hà nội, lay cao rang o dau tot nhat, lấy cao răng ở đau tốt nhất…)